Quay trở lại danh sách
Lịch bảo vệ

Nghiên cứu sinh Bùi Khánh Linh bảo vệ luận án tiến sĩ

31/03/2026

Trường Đại học Thương mại tổ chức bảo vệ luận án tiến sĩ cấp trường cho nghiên cứu sinh Bùi Khánh Linh

1. Đề tài: "Nghiên cứu ảnh hưởng của trách nhiệm xã hội đến tài sản thương hiệu của các trường đại học, đại học công lập tự chủ trên địa bàn Thành phố Hà Nội"

2. Ngành: Quản trị nhân lực; Mã ngành: 9340404

3. Thời gian: 09h00, Thứ 3, ngày 14/4/2026

4. Địa điểm: Phòng họp số 1 nhà F, Trường Đại học Thương mại, số 79 Hồ Tùng Mậu, Từ Liêm, TP. Hà Nội

5. Những đóng góp mới của luận án:

Về mặt học thuật, lý luận

Về phương diện lý luận, luận án có những đóng góp mới trong cách tiếp cận và xây dựng khung phân tích mối quan hệ giữa trách nhiệm xã hội của trường đại học và tài sản thương hiệu trong bối cảnh các trường đại học công lập trên địa bàn thành phố Hà Nội thực hiện cơ chế tự chủ.

- Luận án tiếp cận trách nhiệm xã hội của trường đại học theo từng nhóm bên liên quan cụ thể, bao gồm người học, người lao động, doanh nghiệp, cơ quan quản lý nhà nước, cộng đồng và môi trường, thay vì xem trách nhiệm xã hội như một khái niệm tổng hợp. Cách tiếp cận này cho phép xem xét riêng biệt ảnh hưởng của từng khía cạnh trách nhiệm xã hội đến tài sản thương hiệu, qua đó làm rõ sự khác biệt trong tác động của trách nhiệm xã hội giữa các nhóm đối tượng.

- Bên cạnh đó, luận án phát triển mô hình nghiên cứu trong đó tự chủ đại học được xem xét như một biến điều tiết trong mối quan hệ giữa trách nhiệm xã hội và tài sản thương hiệu, cho thấy mối quan hệ này không mang tính cố định mà có thể thay đổi cường độ và chiều hướng tác động theo mức độ tự chủ của nhà trường. Trên cơ sở vận dụng các lý thuyết nền: lý thuyết các bên liên quan, lý thuyết dựa trên nguồn lực, lý thuyết thể chế và lý thuyết tài sản thương hiệu, luận án xây dựng hệ thống giả thuyết phản ánh sự khác biệt giữa các khía cạnh trách nhiệm xã hội và vai trò điều tiết của tự chủ đại học trong từng mối quan hệ cụ thể, qua đó làm rõ nền tảng lý luận của các mối quan hệ được kiểm định trong bối cảnh các trường đại học công lập tự chủ tại Việt Nam.

Về mặt thực tiễn

Luận án cung cấp bằng chứng thực nghiệm có hệ thống về mối quan hệ giữa trách nhiệm xã hội của trường đại học, tự chủ đại học và tài sản thương hiệu trong bối cảnh các trường đại học công lập trên địa bàn thành phố Hà Nội đang thực hiện cơ chế tự chủ. Kết quả nghiên cứu giúp làm rõ rằng trách nhiệm xã hội không tự động chuyển hóa thành tài sản thương hiệu, mà hiệu quả của các hoạt động này phụ thuộc đáng kể vào mức độ tự chủ và cách thức tổ chức thực hiện của từng nhà trường.

Kết quả nghiên cứu chỉ ra sự khác biệt về mức độ tác động của các khía cạnh trách nhiệm xã hội đến tài sản thương hiệu. Kết quả nghiên cứu cho thấy các hoạt động trách nhiệm xã hội gắn trực tiếp với người học và người lao động có xu hướng tạo ra ảnh hưởng rõ ràng hơn đến tài sản thương hiệu, trong khi các hoạt động hướng tới doanh nghiệp, cộng đồng và môi trường chỉ phát huy hiệu quả khi được triển khai một cách ổn định và phù hợp với điều kiện tự chủ của nhà trường.

Luận án cũng làm rõ vai trò điều tiết có chọn lọc của tự chủ đại học trong mối quan hệ giữa trách nhiệm xã hội và tài sản thương hiệu. Cụ thể, tự chủ đại học làm gia tăng tác động của trách nhiệm xã hội đối với người lao động, doanh nghiệp và cộng đồng đến tài sản thương hiệu, trong khi thể hiện tác động điều tiết âm đối với trách nhiệm xã hội hướng tới người học. Đối với trách nhiệm xã hội đối với cơ quan quản lý nhà nước và môi trường, vai trò điều tiết của tự chủ đại học không có ý nghĩa thống kê. Kết quả này cho thấy các trường đại học công lập tự chủ cần triển khai trách nhiệm xã hội theo hướng phân hóa, phù hợp với mức độ tự chủ và từng nhóm đối tượng cụ thể, thay vì áp dụng đồng loạt.

Những phát hiện, đề xuất mới rút ra từ kết quả nghiên cứu, khảo sát luận án

Trên cơ sở kết quả nghiên cứu định lượng kết hợp với nghiên cứu định tính, luận án cho thấy tác động của trách nhiệm xã hội đến tài sản thương hiệu tại các trường đại học công lập tự chủ phụ thuộc vào từng khía cạnh trách nhiệm xã hội và vai trò điều tiết có chọn lọc của tự chủ đại học. Từ các phát hiện này, luận án tập trung đề xuất các định hướng triển khai trách nhiệm xã hội theo hướng phân hóa, gắn với từng chủ thể và điều kiện thực tế.

Đối với các trường đại học công lập tự chủ, luận án đề xuất triển khai trách nhiệm xã hội theo từng nhóm đối tượng cụ thể khi xây dựng chiến lược phát triển thương hiệu. Trong đó, các hoạt động trách nhiệm xã hội đối với người lao động cần được ưu tiên và gắn chặt với quyền tự chủ về nhân sự, đãi ngộ và phát triển đội ngũ, do đây là khía cạnh có tác động tích cực và được khuếch đại khi mức độ tự chủ tăng. Các hoạt động trách nhiệm xã hội đối với doanh nghiệp và cộng đồng chỉ nên được mở rộng khi nhà trường có đủ mức độ tự chủ và năng lực điều phối ở cấp trường, nhằm bảo đảm tạo ra giá trị thương hiệu thực chất. Đối với trách nhiệm xã hội hướng tới người học, luận án đề xuất cần rà soát và điều chỉnh cách thức triển khai trong điều kiện tự chủ cao, tránh xu hướng thương mại hóa làm suy giảm tác động tích cực đến tài sản thương hiệu. Riêng trách nhiệm xã hội đối với cơ quan quản lý nhà nước và môi trường, nên tiếp cận theo hướng chuẩn hóa, tuân thủ và minh bạch thông tin, thay vì kỳ vọng tác động trực tiếp của hai khía cạnh trách nhiệm xã hội này đến tài sản thương hiệu của nhà trường.

Đối với cơ quan quản lý nhà nước, luận án đề xuất tiếp tục hoàn thiện khung chính sách về tự chủ đại học theo hướng gắn mở rộng quyền tự chủ với tăng cường trách nhiệm giải trình và công khai thông tin về trách nhiệm xã hội, đồng thời xây dựng các hướng dẫn thống nhất về nội dung và hình thức báo cáo trách nhiệm xã hội của các trường đại học công lập tự chủ.

Đối với các hiệp hội và mạng lưới các trường đại học, luận án đề xuất phát huy vai trò điều phối, chia sẻ kinh nghiệm và thực tiễn tốt trong triển khai trách nhiệm xã hội, hỗ trợ xây dựng các chuẩn mực chung và diễn đàn trao đổi chuyên môn, qua đó góp phần nâng cao hiệu quả triển khai trách nhiệm xã hội và hạn chế các cách tiếp cận mang tính hình thức trong xây dựng tài sản thương hiệu của các trường đại học.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Academic and theoretical contributions

The dissertation contributes to the development of an analytical framework that examines the relationship between university social responsibility and brand equity in the context of autonomous public universities in Hanoi.

The dissertation approaches university social responsibility by distinguishing specific stakeholder groups, including students, employees, enterprises, state management agencies, the community, and the environment, rather than treating social responsibility as a single aggregated construct. This approach enables a separate examination of the effects of each dimension of social responsibility on brand equity, thereby clarifying differences in the impacts of social responsibility across stakeholder groups.

In addition, the dissertation develops a research model in which university autonomy is examined as a moderating variable in the relationship between social responsibility and brand equity, showing that this relationship is not fixed but may vary in both strength and direction depending on the level of university autonomy. Drawing on stakeholder theory, the resource-based view, institutional theory, and brand equity theory, the dissertation formulates a system of hypotheses that reflects differences among dimensions of social responsibility and the moderating role of university autonomy in each specific relationship. This helps clarify the theoretical foundations of the relationships examined in the context of autonomous public universities in Vietnam.

Practical contributions

The dissertation provides systematic empirical evidence on the relationship between university social responsibility, university autonomy, and brand equity in the context of public universities in Hanoi that are implementing autonomy reforms. The findings clarify that social responsibility does not automatically translate into brand equity; rather, the effectiveness of social responsibility activities depends substantially on the level of university autonomy and the manner in which such activities are organized and implemented by individual institutions.

The results also reveal differences in the degree of impact of various dimensions of social responsibility on brand equity. Social responsibility activities directly related to students and employees tend to exert a clearer influence on brand equity, whereas activities targeting enterprises, the community, and the environment only generate noticeable effects when they are implemented consistently and aligned with the university’s level of autonomy.

The dissertation further elucidates the selective moderating role of university autonomy in the relationship between social responsibility and brand equity. Specifically, university autonomy strengthens the impact of social responsibility toward employees, enterprises, and the community on brand equity, while exerting a negative moderating effect on the relationship between social responsibility toward students and brand equity. For social responsibility toward state management agencies and the environment, the moderating role of university autonomy is not statistically significant. These findings suggest that autonomous public universities should adopt a differentiated approach to implementing social responsibility, tailored to their level of autonomy and specific stakeholder groups, rather than applying a uniform approach.

Key Findings and Recommendations Derived from the Research Results

Based on the results of the quantitative analysis combined with qualitative research, the dissertation demonstrates that the impact of social responsibility on brand equity in autonomous public universities depends on specific dimensions of social responsibility and the selective moderating role of university autonomy. On this basis, the dissertation focuses on proposing differentiated approaches to the implementation of social responsibility, tailored to specific actors and practical conditions.

For autonomous public universities, the dissertation proposes implementing social responsibility according to distinct stakeholder groups when formulating brand development strategies. In particular, social responsibility activities toward employees should be prioritized and closely aligned with autonomy in human resource management, compensation, and staff development, as this dimension exerts a positive impact that is amplified as the level of autonomy increases. University social responsibility activities toward enterprises and the community should be expanded only when universities possess sufficient institutional autonomy and coordination capacity, in order to ensure the creation of substantive brand value. With regard to social responsibility toward students, the dissertation recommends reviewing and adjusting implementation approaches under conditions of high autonomy, so as to avoid tendencies toward commercialization that may weaken positive effects on brand equity. For social responsibility toward state management agencies and the environment, a compliance- and transparency-oriented approach is recommended, rather than expecting direct brand equity effects.

For state management agencies, the dissertation recommends further refining the policy framework for university autonomy by linking the expansion of institutional autonomy with stronger accountability mechanisms and public disclosure of social responsibility, alongside the development of standardized guidelines for the content and format of social responsibility reporting by autonomous public universities.

For associations and networks of universities, the dissertation proposes strengthening their coordinating role in sharing experiences and good practices in the implementation of social responsibility, supporting the development of common standards and professional forums for exchange. These efforts can contribute to improving the effectiveness of social responsibility implementation and reducing symbolic or superficial approaches to brand equity development in universities.

 

Tài liệu liên quan đến luận án vui lòng xem trong file đính kèm.